Những giấc mộng kỳ dị cứ trở đi trở lại trong tôi. Mỗi khi tôi nằm xuống giường là tôi lại gặp phải chúng. Có khi, tôi lạc vào một vùng xanh màu lá cây, màu xanh non mà sao làm tôi nhức mắt quá. Không cách gì có thể thoát khỏi màu xanh đó. Không gian cứ như một quái vật khổng lồ với hàng ngàn chiếc tua nhỏ xíu mà cứng, bám chặt lấy tôi, trói chặt lấy tôi. Tôi vùng vẫy, vùng vẫy mãi cũng không thoát ra được. Có một điểm chung của tất cả những giấc mộng ấy là luôn có hai tôi xuất hiện – một tôi nguyên bản, một tôi phiên bản. Có lúc hai tôi đồng ý với nhau, có lúc không. Nhưng luôn luôn sóng đôi.
Có khi, tôi lạc vào một thung lũng đầy hoa trắng li ti. Tôi nhặt từng bông hoa nhỏ, xâu chúng lại bằng những sợi cỏ xanh, rồi đội chúng lên đầu.
Tôi tung tăng chạy trên cánh đồng hoa trắng li ti, cỏ xanh dịu dàng, mướt mát.
Tôi – phiên bản, nói với tôi – nguyên bản.
- Giá mà cuộc sống cứ như thế này mãi thì thích nhỉ?
Có thích không? Tôi không biết nữa. Nhưng nếu một cuộc sống mà chỉ có chạy nhảy và vui chơi trên những ngọn cỏ, những bông hoa trắng li ti này thì liệu có phải là sự lựa chọn của tôi không? Không biết.
Lúc khác, tôi thấy mình nằm gọn trong vầng trăng non cong vút. Và tôi – phiên bản, buông cần câu, câu những vì sao đang vây quanh mặt trăng. Tôi – nguyên bản cười rạng rỡ khi tôi – phiên bản câu được một anh chàng hoặc cô nàng sao đi lạc. Có những cô nàng sao rất điệu đàng, mặc những chiếc áo ngũ sắc, miệng cứ cười làm ánh sáng lúng liếng.
Và lúc khác nữa, tôi thấy mình nằm yên bên một ai đó, nằm giữa thảo nguyên bao la, ngước mắt lên là thấy trời xanh và những đám mây trắng bay thanh thản, như ngàn năm rồi vẫn thanh thản vậy. Rồi đột nhiên, người nằm cạnh tôi đứng dậy, rùng mình, hóa thành một quái vật khổng lồ như Hulk. Quái vật khổng lồ quỳ xuống cạnh tôi: “Này người đẹp, hãy đi cùng ta”.
Cũng có khi tôi thấy tôi – nguyên bản và một cô gái khác, quấn lấy nhau, trên người không còn mảnh vải. Quấn lấy nhau nhưng không phải là làm tình. Chỉ là quấn lấy nhau. Và hơi ấm, từ hai cơ thể hòa quyện vào nhau. Cả hai đều thấy ấm áp. Tôi – nguyên bản, thấy vui và hạnh phúc, trong khi tôi – phiên bản thì lắc đầu muộn phiền.
Tôi không biết mình thích hay không thích những giấc mộng đó. Chúng hơi “sến”, và tất nhiên là chúng huyễn hoặc. Một số trong chúng là ước mơ của tôi ban ngày, một số khác đến từ vùng tâm tưởng nào đó, huyền bí.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét